Home / SOẠN VĂN / Soạn văn: Người cầm quyền khôi phục uy quyền | Làm văn mẫu

Soạn văn: Người cầm quyền khôi phục uy quyền | Làm văn mẫu

(Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy quyền (Trích Những người khốn khổ) của V. Huy – Gô.

(Bài làm của học sinh Bùi Ngọc Linh, THPT Lương Sơn)

Đề bài: Soạn bài: Người cầm quyền khôi phục uy quyền (Trích Những người khốn khổ) của V. Huy – Gô.

BÀI LÀM

I. TÌM HIỂU CHUNG

Loading...

1. Tác giả:

– Vích-to Huy-gô (1802 – 1885). Là nhà thơ, nhà tiểu thuyết, nhà soạn kịch nổi tiếng của nước Pháp thế kỉ XIX

– Thời thơ ấu gặp nhiều bất hạnh.

– Trở thành nhà văn thiên tài thông qua những trãi nghiệm trong cuộc sống.

– Sự nghiệp sáng tác gắn liền với thế kỉ XIX, thế kỉ đầy bão tố cách mạng.

– Là nhà văn lãng mạn có khuynh hướng dân chủ, tự do, đấu tranh không ngừng nghỉ vì sự tiến bộ của con người

– Là thiên tài văn chương ở nhiều thể loại:

+ Thơ: Lá thu (1831), Trừng phạt (1853), Mặc tưởng (1862)…

+ Tiểu thuyết: Nhà thờ Đức Bà Pari (1831), Những người khốn khổ (1862)…

+ Kịch: Hecnani (1830)…

– Nhà văn Pháp đầu tiên được chôn cất trong hầm mộ điện Păng tê ông – nơi dành riêng cho vua chúa và danh tướng.

-> Là nhà văn của nươc Pháp, danh nhân văn hóa nhân loại, người bạn lớn của những người khốn khổ luôn hoạt động vì sự tiến bộ của con người.

2. Tiểu thuyết Những người khốn khổ

a. Hoàn cảnh sáng tác: Có ý tưởng năm 1829 sau 33 năm tìm hiểu thực tế đến năm 1862 chính thức ra mắt bạn đọc.

b. Cấu trúc:

– Dài hơn 2000 trang với hàng trăm nhân vật.

– Bố cục: 5 phần

 + Phăng tin.

 + Cô dét.

 + Mariuyt.

 + Tình ca phố Pơluymê và anh hùng ca phố Xanhđơni.

 + Giăng Van-giăng

c. Nội dung: Tái hiện khung cảnh Pari, nước Pháp 3 thập kỉ đầu thế kỉ XIX.  Xoay quanh số phận nhân vật Giăng Van-giăng từ khi được ra tù đến lúc qua đời trong lãng quên thầm lặng với thông điệp cuối cùng: “Trên đời, chỉ còn một điều ấy thôi, đó là thương yêu nhau”

 ð Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nền văn học thế giới thế kỷ XIX.

d. Tóm tắt tác phẩm: SGK/76

3. Đoạn trích “Người cầm quyền khôi phục uy quyền”

a. Vị trí đoạn trích: Đoạn trích nằm ở cuối phần thứ nhất ( phần Phăng-tin).

b. Bố cục: 3 phần:

+ Phần 1: Từ đầu đến… Chị rùng mình

→  Giăng Van-giăng chưa mất hết uy quyền

+ Phần hai: Tiếp theo đến… Phăng-tin đã tắt thở”

→ Giăng Van-giăng đã mất hết uy quyền

+ Phần ba: còn lại

→ Giăng Van-giăng khôi phục uy quyền

II. Đọc – hiểu văn bản

1. Nhân vật Gia-ve:

 – Là thanh tra cảnh sát dưới quyền của ông thị trưởng Mađơlen.

– Bản chất của hắn là kẻ gian ác nên luôn luôn rình rập, tìm cách hãm hại nguời tốt.

a. Ngoại hình:

– Bộ mặt gớm ghiếc.

– Giọng nói: “man rợ và điên cuồng”, “không phải tiếng người nói, mà là tiếng thú gầm” → so sánh, phóng đại

– Cặp mắt: “như cái móc sắt, với cái nhìn ấy hắn đã quen kéo giật vào hắn bao kẻ khốn khổ” → so sánh .

– Cái cười “Ghê tởm phô ra tất cả hai hàm răng” → phóng đại

ð Tác giả đã sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh, phóng đại mang tính ẩn dụ, kết hợp lời bình của người kể chuyện khiến chân dung Giave hiện lên như một con ác thú ghê tởm

b. Ngôn ngữ, hành động, thái độ:

* Đối với Giăng Van-giăng:

–  Ngôn ngữ: xưng hô mày – tao:

 + “Thế nào! Mày có đi không?”

 + “Tao bảo mày nói to lên cơ mà.”

 + “Mày nói giỡn…”

– Hành động:

 +  Quát: “Mau lên!”, “Nói to lên

 + “đứng lì một chỗ mà nói”, “nắm lấy cổ áo ông thị trưởng”, phá lên cười, …

→ thô lỗ, hống hách, tàn nhẫn.

* Đối với Phăng-tin:

– Gia- ve không hề để ý và quan tâm tới người đang bệnh.

–  Hắn còn quát tháo trong bệnh viện

– Tuyên bố thẳng Giăng Van-giăng là tên kẻ cắp, tên cướp, tên tù khổ sai. Điều này đã vùi dập niềm hi vọng nhỏ nhoi của Phăng-tin.

– Gọi Phăng-tin là con đĩ, gái điếm đầy khinh miệt.

→ Dẫn tới cái chết của Phăng-tin mà hắn ta không hề thương xót.

ð Gia-ve là kẻ nhẫn tâm, lạnh lùng trước nỗi đau của người khác.

– Nhưng trước thái độ đầy tự tin của Giăng Van-giăng, hắn đã “run sợ”, “lưng tựa vào cửa”, “ mắt không rời Giăng Van-giăng”. → Mặc dù run sợ nhưng hắn không từ bỏ ý định bắt Giăng Van-giăng.

ð Qua cách miêu tả của tác giả, ta thấy rõ Giave là một con ác thú, con thú giữ cửa cho chính quyền tư sản đương thời, là hiện thân của cái ác trong xã hội đương thời.

 

2. Nhân vật Giăng Van- giăng

– Giăng Van- giăng là con người lao động nghèo khổ, giàu lòng nhân ái.

a. Qua miêu tả trực tiếp: Nhân cách thể hiện qua ngôn ngữ và hành động của Giăng đối với Phăng-tin và Giave

– Đối với Phăng-tin:

 + Thái độ: nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

 +  Hành động: Nâng đầu, đặt ngay ngắn, thắt lại dây rút cổ áo,vén tóc, vuốt mắt

 →  Yêu thương, trân trọng che chở, cảm thông.

–  Đối với Gia-ve:

+ Trước khi Phăng-tin chết: Cử chỉ điềm tĩnh, ngôn ngữ nhã nhặn, không tỏ ra khiếp sợ.

  →  Đối lập với Gia-ve.

+  Sau khi Phăng-tin chết:  Mạnh mẽ, quyết liệt:  “Giật gãy giường”, “Cầm lăm lăm cái thanh giường”, “Nhìn trừng trừng”.

→ Cử chỉ, thái độ của tình thương, bảo vệ tình thương

→ Người cầm quyền đã khôi phục lại uy quyền.

– Qua miêu tả gián tiếp:

+ Qua thái độ của Phăng-tin: Phó thác, cầu cứu, tin tưởng tuyệt đối.

+ Qua câu chuyện mà bà xơ Xem-pli-xơ thường kể lại: Giăng-van-giăng thì thầm, Phăng-tin nở nụ cười, gương mặt sáng rạng rỡ…

+ Một loạt câu hỏi → Khẳng định sự đồng cảm, tình yêu thương giữa 2 con người khốn khổ, lời hứa với người đã khuất.

→ Hình ảnh của một vị cứu tinh, một đấng cứu thế đối với con người khốn khổ

– Qua bình luận ngoại đề của tác giả: Hàng loạt câu hỏi , “Chết tức là đi vào bầu ánh sáng vĩ đại”

→ Giăng-van-giăng đã xoa dịu nỗi đau của Phăng-tin.

– Bằng nghệ thuật đối lập, lý tưởng hóa hình tượng Giăng Van-giăng mang vẻ đẹp tuyệt đối, là hiện thân của con người giàu đức hi sinh và lòng nhân ái, đấng cứu thế  luôn che chở, bảo vệ, đem lại niềm tin, hi vọng cho những người nghèo khổ. Đây cũng là lòng yêu thương của Huy-gô.

– Chính tình yêu con người đã chiến thắng và ngự trị thế gian này. Quyền lực lớn nhất là quyền lực của trái tim.

III. TỔNG KẾT:

1. Nghệ thuật:

So sánh, ẩn dụ: Gia-ve = cái ác, ác thú. Giăng-van-giăng = vị cứu tinh, đấng cứu thế.

– Đối lập, tương phản:

+ Phăng-tin >< Gia ve; Giăng-van-giăng >< Gia-ve: Thiện >< Ác

+Phăng-tin >< Giăng-van-giăng: nạn nhân >< cứu tinh; tuyệt vọng >< hy vọng.

 -Trữ tình ngoại tình: thể hiện cảm xúc tư tưởng của người kể.

2. Ý nghĩa văn bản:

– Quyền uy mà người cầm quyền khôi phục được chỉ là tạm thời; “trên đời chỉ có một điều ấy thôi, đó là thương yêu nhau” mới là vĩnh viễn.

– Tuy nhiên để xóa hết bất công, bạo lực và ngang trí thì con người không thể chỉ dựa vào lòng nhân hậu. loài người cần phải có nhiều con đường khác nữa.

>>>Xem thêm: 

Loading...

Check Also

soạn bài chuyện chức phán sự đền tản viên

Soạn bài Chuyện chức phán sự đền Tản Viên (Nguyễn Dữ) | Làm văn mẫu

(Soạn văn lớp 10) – Em hãy soạn bài Chuyện chức phán sự đền Tản …